Phổ biến kiến thức

Những bệnh thường gặp: Bệnh chàm

(30/11/2016)

Thuật ngữ bệnh chàm hay ếch-dê-ma (eczema) được dùng để chỉ nhiều tình trạng khác nhau ở da trong đó da bị đỏ, ngứa và đôi khi có những nốt mụn nước nhỏ có thể vỡ ra và chảy dịch. Nguyên nhân hay gặp nhất của bệnh chàm là viêm da cơ địa, còn được gọi là bệnh chàm trẻ nhỏ, mặc dù bệnh xảy  ra ở cả trẻ lớn.

Trẻ bị bệnh chàm thường có người thân trong gia đình bị dị ứng phấn hoa, hen hoặc các bệnh dị ứng khác. Các nhà khoa học cho rằng những trẻ này có tố chất hay cơ địa di truyền dễ bị bệnh chàm, có nghĩa là trẻ được di truyền từ cha mẹ những gen khiến trẻ dễ bị bệnh.

Cứ khoảng 10 trẻ thì có một trẻ bị bệnh chàm. Các triệu chứng thường xuất hiện sau khi trẻ chào đời một vài tháng và gần như luôn xuất hiện trước khi trẻ được 5 tuổi. Nhưng rất may là hơn một nửa số trẻ sẽ hết bệnh khi bước sang tuổi vị thành niên.

Các dấu hiệu và triệu chứng của bệnh chàm rất khác nhau trong giai đoạn đầu. Từ 2 đến 6 tháng tuổi, trẻ mắc bệnh thường bị ngứa, khô và đỏ da và có những đám mụn nước nhỏ trên má, trán hoặc da đầu. Ban đỏ có thể lan xuống tay, chân và thân người. Trẻ cũng có thể biểu hiện những đám ban đỏ hình tròn, hơi gồ lên, ngứa và bong vảy ở nếp gấp khuỷu tay, nếp gấp đầu gối hoặc ở sau cổ tay và mắt cá chân.

Khi trẻ lớn lên, những đám ban đỏ này thường ít chảy nước và đóng vảy hơn là khi bệnh biểu hiện lần đầu, và da thường cực kì khô và ngứa. Triệu chứng có thể nặng lên hoặc được cải thiện theo thời gian, với những đợt cấp xảy ra định kì.

Do ngứa ngáy, trẻ hay cào gãi vào vùng bị bệnh. Điều này có thể làm cho tổn thương nặng thêm và cuối cùng tạo thành một vùng da dày và sẫm màu.

Diễn biến của bệnh

Trong nhiều trường hợp, bệnh chàm thường thuyên giảm và khỏi sau một vài tháng hoặc thậm chí là một vài năm. Với nhiều trẻ, bệnh bắt đầu đỡ khi trẻ lên 5 hoặc 6 tuổi, nhưng một số trẻ khác sẽ bị những đợt cấp diễn ra suốt tuổi vị thành niên và thanh niên.

Ở một số trẻ, bệnh đỡ dần và sau đó xuất hiện trở lại vào tuổi dậy thì do hoóc-môn (hormon), st-rét (stress) hoặc sử dụng các sản phẩm hoặc mỹ phẩm ở da. Một số người sẽ bị viêm da ở một mức độ nào đó trong tuổi trưởng thành, với biểu hiện là những vùng da khô, ngứa và bong vảy.

Chàm không phải là bệnh lây, vì vậy không cần cách ly trẻ với những người khác.

Chăm sóc trẻ bị bệnh

Bạn có thể đề phòng và điều trị bệnh chàm cho trẻ bằng cách giữ không để da trẻ bị khô và ngứa và tránh những tác nhân gây ra đợt bệnh cấp. Dưới đây là một số lời khuyên:

  • Không cho trẻ tắm nước nóng quá nhiều có thể khiến da trẻ bị khô.
  • Dùng nước ấm với xà phòng nhẹ hoặc nước tắm không có xà phòng khi tắm cho trẻ.
  • Tránh dùng xà phòng có mùi thơm
  • Tránh kì cọ và lau người quá mạnh sau khi tắm cho trẻ. Thay vào đó hãy thấm khô cho trẻ nhẹ nhàng
  • Tránh mặc cho trẻ quần áo cứng hoặc ngứa ngáy, như len hay vải thô. Cho trẻ mặc quần áo mềm mại và thông thoáng, như chất liệu vải cốt tông (cotton).
  • Bôi kem giữ ẩm cho da trẻ, nhất là sau khi tắm, khi đã thấm khô người trẻ nhẹ nhàng
  • Ngay cả khi trẻ đang dùng kem coóc-ti-cô-ít (corticoid) do bác sĩ kê đơn, cũng nên thường xuyên bôi kem giữ ẩm. Nhưng cần tránh bôi những sản phẩm có chứa cồn vì có thể làm cho da trẻ khô hơn.
  • Chườm lạnh, như đắp khăn ướt lạnh lên vùng da bị bệnh của trẻ để giảm ngứa
  • Luôn cắt ngắn móng tay cho trẻ để giảm tổn thương ở da khi trẻ cào gãi
  • Thử cho trẻ mang bao tay nhẹ và thoải mái khi đi ngủ nếu trẻ hay gãi vào ban đêm
  • Không để trẻ bị quá nóng
  • Cố gắng giảm những tác nhân gây dị ứng như một số loại thực phẩm, bụi hoặc lông động vật trong nhà. Điều này giúp cải thiện bệnh ở một số trẻ.
  • Cho trẻ uống nhiều nước, điều này sẽ giúp làm tăng độ ẩm cho da.

Trên đây là những kiến thức cơ bản về cách phát hiện và chăm sóc cho trẻ bị bệnh chàm. Rất cảm ơn bạn đã lắng nghe bản tin tuần này của chúng tôi và hi vọng những kiến thức này sẽ giúp bạn chăm sóc tốt hơn cho bé.

Ngày cập nhật cuối cùng: 30/11/2016